
Linh hồn Gia Cát trôi giạt chầm chậm tới địa
phủ, giương mắt, trước mặt là cầu Nại Hà.
Nhẹ nhàng bước chân bỗng nhiên ngừng lại,
trước cầu Nại Hà, có một bóng trắng đang bay.
Gia Cát đứng lại, nét mặt lại hiện lên nụ
cười như có như không, sâu xa khó hiểu đã lâu không gặp.









