Hiển thị các bài đăng có nhãn Chu Công Cẩn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chu Công Cẩn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Chu lang cố - Vĩ thanh

Linh hồn Gia Cát trôi giạt chầm chậm tới địa phủ, giương mắt, trước mặt là cầu Nại Hà.
Nhẹ nhàng bước chân bỗng nhiên ngừng lại, trước cầu Nại Hà, có một bóng trắng đang bay.
Gia Cát đứng lại, nét mặt lại hiện lên nụ cười như có như không, sâu xa khó hiểu đã lâu không gặp.

Chu lang cố - Chương 10



Giáng Tụ tìm khắp nơi cũng không thấy Gia Cát.
Nàng kéo Triệu Vân, "Tiên sinh nhà ta đâu? Ngài ấy tế Chu Lang còn chưa về sao?"
Triệu Vân đáp, "Đã về rồi, ta thấy tiên sinh đã quay về viện."
Giáng Tụ vội vội vàng vàng trở lại, từ xa đã nghe thấy Gia Cát gẩy đàn, tiếng đàn vẫn như trước bình thản động nhân, tựa như mây bay nước chảy, thiết mã kim qua, là khúc Trường Hà Ngâm.

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Chu lang cố - Chương 9


Khi ý thức của y mơ hồ, đã mơ một giấc mộng.
Trong mơ, núi xa sông dài, y đạp trên một vùng hoa rơi, bước đến bên bờ nước.
Khi tới gần, thấy người kia đang dựa vào tảng đá lớn bên sông, ngủ say.
Y nhìn dung nhan như ngọc của hắn, bất giác vươn tay, đuôi mày, khóe mắt, gương mặt, môi đỏ, cổ... Người kia bỗng mở đôi mắt, sáng như ngàn sao, rõ như thu thủy.

Chu lang cố - Chương 8


Chiến hỏa lan tràn, chỉ có trong viện của Gia Cát bốn mùa như một. Mới vừa rồi hắn gẩy đàn một hồi, viết vài chữ, hôm nay ngồi bên bàn nhỏ tự mình chơi cờ. Giáng Tụ ở bên hầu hạ, nhịn không được mà nói, "Nghe nói vết thương của y lại tái phát."
"Ta biết."
"Không muốn tới gặp y sao?"
Gia Cát cười nói, "Giáng Tụ, hai nước là địch không phải bạn, ngươi muốn ta trộm thông giao sao?"

Chu lang cố - Chương 7

Trình Phổ tiễn Gia Cát, sau khi trở về do dự chốc lát, lầm bầm nói, "Đô Đốc, Gia Cát tiên sinh tính toán cẩn mật, cao thượng đại nghĩa, Đô đốc luôn khoan dung độ lượng, vì sao hết lần này đến lần khác không dung được hắn?"
Chu Công Cẩn nhắm lại đôi mắt, "Còn hắn làm sao dung được ta?"

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Chu lang cố - Chương 6



Y không ngờ rằng mình thực sự không công nổi Nam Quận.
Một mũi tên đâm trúng sườn trái, có lo lắng có đau nhức. Y đổ mồ hôi lạnh, nằm trên giường không động đậy nổi, trán nóng vô cùng. Trình Phổ trông giữ trước giường, y giơ tay nắm lấy, "Có chuyện gì mà bên ngoài ồn ào vậy?"
"Chỉ là huấn luyện binh pháp thôi."
"Nói bậy!"

Chu lang cố - Chương 5



Cả người y run lên, xém chút nữa buông tay. Lúc đầu y còn chưa thực sự muốn làm, nhưng lại bực Gia Cát tự phụ, hôm nay đã đâm lao phải theo lao, nhưng lẽ nào y lại thực sự chiếm đoạt vị Ngọa Long tiên sinh này?
Trong lòng y bị ý tưởng này làm rung động, chiếm đoạt... Y thực sự muốn cường bạo người kia sao?


Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

Chu lang cố - Chương 4


Trong lòng y bng nhiên hong lon, tìm mt c ri khi. Y không biết phi ti đâu để tìm người đó, càng đi càng xa, bt giác đã vào trong rng.
"Tinh tang", đúng là tiếng đàn tranh rn vang. Y nhìn quanh, theo tiếng nhc mà ti.

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Chu lang cố - Chương 3



C bu tri khói la nâng mi nhìn, nhìn khp phong vân tán t trong chp mt.
Mt con thuyn nh xuôi dòng Độ Giang, Gia Cát đứng đuôi thuyn quay đầu nhìn T Thnh cười, "Nh chuyn Đô đốc, cn thn dng binh."
Cn thn dng binh, ch ph tâm ý ti h.
Giáng T giơ tay dìu hn ri đầu thuyn, "Khó khăn lm mi bt đầu được, sao li phi đi?"
"Không đi, y sao dung ta được."
Giáng T bt đắc dĩ nói, "Trường tuyến đã phóng, Ngài đi, y li chng dung h Ngài sao."

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Chu lang cố - Chương 2

Đài Thất Tinh đã dựng, bàn thờ đã lập, hơn sáu trăm binh sĩ đã đứng ở trận pháp suốt một ngày một đêm, còn gió Đông nơi nào?
Chu Công Cẩn đứng ngồi không yên, đội thuyền chiến to nhỏ đã hạ đầy trên sông, nếu không có gió thì y làm sao trả lời? Bạch mã trường tê, y ra roi thúc ngựa tới thẳng Nam Bình Sơn, nếu Gia Cát dám giở trò quái gở gì, y tất sẽ không buông tha cho hắn.
Chỉ là, làm thế nào trị hắn?

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Chu lang cố - Chương 1

Y còn nhớ rõ lần đầu tiên trông thấy tên Gia Cát kia là lúc trên đại đường.
Y chỉ nghe nói Ngọa Long của Giang Đông sẽ tới. Tất cả mọi người đều nhìn về phía đại môn, duy chỉ mình y lắc đầu nhìn đại đường, không ngóng chờ phong mạo của Gia Cát kia. Y chỉ cảm thấy kẻ có thể gọi là phong lưu tài tử trong Thiên hạ hơn được y phỏng có mấy người, đâu cần phải đợi như vậy. Y nghe cả sảnh đường thì thầm không ngừng nghị luận thì lòng buồn bực, nhưng mơ hồ có chút xúc động. Y vẫn muốn gặp hắn thôi.