Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiết Thủ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiết Thủ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

[Ba năm lại ba năm] Chương 7


Trên đường trở về, Thiết Thủ đã suy nghĩ rất nhiều cách để nói chuyện rõ ràng cùng thê tử. Thế nhưng hắn không sao ngờ được, người mở lời trước lại chính là vị phu nhân đã lâu không trò chuyện của mình – Phù Dung.

Hai người chưa về tới cửa nhà đã nghe thấy tiếng cười trong phòng truyền ra. Nghi hoặc bước vào, Thiết Thủ trông thấy Phù Dung, Tiểu Trân và một nam nhân ngồi trong phòng, không gian tràn đầy âm thanh hoà thuận.

[Ba năm lại ba năm] Chương 6


Sau một hồi tranh luận trên phố, hai người rất nhanh đã tới được nha môn. Đưa người về xong, cũng không nghĩ muốn gặp mặt Thiết Thủ, Truy Mệnh vừa dợm bước muốn rời đi nhưng lại bị Tiểu An cản đường.

Tiểu An biết, nếu bây giờ hắn đi thì mấy năm sau cũng không thể gặp được y nữa. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tâm tư của hắn đã vây lấy y… giờ đây chia ly nhanh như vậy, làm sao không khỏi luyến tiếc?

[Ba năm lại ba năm] Chương 5


Trên con đường cũ, một người một ngựa đang gấp gấp quay về.

Từ khi Vô Tình truyền thư nói rằng Tiểu An gặp chuyện không may, Thiết Thủ liền cấp tốc truy tìm tung tích nghi phạm. Dọc đường truy đuổi, lòng hắn nóng như lửa đốt, không hề ngơi nghỉ mà chạy như điên. Cho đến bây giờ hắn đã hai ngày hai đêm chưa hề chợp mắt.

[Ba năm lại ba năm] Chương 4


Lại ba năm nữa trôi qua, Truy Mệnh không một lần quay về Lục Phiến Môn, chỉ cho người báo bình an, cuối cùng nói vẫn còn vụ án phải giải quyết. Không chỉ các vị sư huynh đệ mà ngay cả Gia Cát Thần Hầu cũng thở dài. Người đệ tử suốt ngày chỉ biết gây hoạ không sao lớn nổi đó vì sao lại rời khỏi kinh sư? Khiến cho những người trưởng thành, mạnh mẽ như họ mỗi lần nghĩ tới lại phải thở dài ngao ngán.

[Ba năm lại ba năm] Chương 3


Đột nhiên bàn tay to lớn bị một bàn tay khác cầm lên, hướng đến ngực y đặt xuống. Thiết Thủ chỉ cảm thấy nơi mình chạm vào vừa trơn tru mềm mại mà lại đích thực ôn nhu.

“Ở đây, tan nát cả rồi”. Truy Mệnh cười nhẹ một tiếng, so với tiếng khóc bi thương nhất còn muôn phần vỡ vụn hơn. “Khi huynh cùng Phù Dung bái đường, trong đệ, tất cả đã trở thành hoang phế…”

[Ba năm lại ba năm] Chương 2

Rời khỏi Lục Phiến Môn, mất mấy ngày đi đến Tuyền Châu, cuối cùng Thiết Thủ cũng tới được chỗ Truy Mệnh.

Vào nha môn, hắn chẳng bận tâm về vụ án mà đi thẳng tới hậu đường, hỏi gã sai vặt chỗ Truy Mệnh tạm trú. Gã chỉ về thiên viện nằm ở bên hông, nói là ở đó.

[Ba năm lại ba năm] Chương 1


Thiết Thủ đứng trước cửa sổ, lặng lẽ nhìn ngắm cảnh sắc bên ngoài. Đối với hắn, những lúc trầm tư suy nghĩ như thế quả thật vô cùng hiếm hoi. Thân là ngự tiền tổng bộ phía Đông, hắn phải giải quyết rất nhiều chuyện liên quan tới chốn quan trường, án kiện lúc nào cũng chất chồng như núi. Đôi khi thời gian để thở cũng được coi là một thứ xa xỉ, nói gì đến những giây phút thinh lặng nghĩ suy.

[Ba năm lại ba năm] Văn án


Thiết Thủ vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên đêm hạ ấy, khi tinh quang mập mờ che phủ, một thân ảnh vận bạch y thấp thoáng ẩn hiện dưới cành hoa lê.

Giống như con mèo nhu nhuyễn và biếng lười đang nằm dài trên cành hoa xinh đẹp, mắt y khe khẽ nhắm, cái miệng nhỏ nhấp một ngụm rượu, trường sam bạch sắc thả lỏng trên chiếc đùi thon dài, vạt áo khẽ rủ xuống, không ngừng đung đưa theo làn gió lướt qua.