
Ở trong cái phủ Quốc sư âm trầm này hơn nửa tháng, ta cũng đi loanh quanh đến phát chán rồi.
Thôi,
nói thật đây.
Ta bị giam lỏng rồi.
Lúc đầu
khi mới nhận ra mình bị giam lỏng, ta còn sung sướng hết hai đêm liền.
Hớ hớ ~ lần đầu tiên trong đời bị
giam lỏng, ta cảm thấy mình rất có giá trị đó chứ.
Ai
dè, mới đến
ngày thứ ba thì ta đã không
chịu nổi rồi. Không có tivi, không máy tính, không có gì để
chơi cả. Ngay cả một người để nói chuyện cũng không.


